Thật buồn cho một đồng chí lão thành cách mạng. Chẳng thể tưởng được, từng là thiếu tướng, đại sứ …lại có ngày thành hàng độc của nhóm “nhân sỹ” Xuân Diện, Huệ Chi. Họ đang khai thác triệt để vị tướng 96 tuổi này dưới cái mác “yêu nước”, làm công cụ bảo trợ cho các mưu đồ chính trị cho họ.
Trong chiến dịch “bảo vệ” Cù Huy Hà Vũ, cụ Vĩnh trở thành người xông xáo với cả tá bài viết, trả lời phỏng vấn, viết tay…để nhằm bao biện cho “người bảo trợ pháp lý” của trang mạng ông Huệ Chi. Từ đó, cụ Vĩnh trở thành ngọn cờ các “nhân sỹ” nọ giương lên thách thức dư luận, đối lập với chính quyền, vận động một số cụ lão thành, tướng tá nghỉ hưu ký tên vào đơn kiến nghị của nhóm ông Chi đòi trả tự do cho Vũ và cả tá các thư kiến nghị có nội dung góp ý thì ít nhưng phá bĩnh thì nhiều. Tên của cụ Vĩnh, tất nhiên được nhóm ông Chi bệ lên hàng đầu làm “mồi nhử” cho những ai thích thể hiện “lòng yêu nước” gắn với thương hiệu “lão thành cách mạng” Việt Nam.
Bất cứ có sự kiện gì nóng sốt, nhà Chi, nhà Diện đều khôn ngoan gí tên cụ, mớm lời cụ diễu võ dương oai cho các chiến dịch mà mục tiêu không ngoài nã pháo hủy hoại niềm tin, reo giắc nghi ngờ về khả năng lãnh đạo đất nước của Đảng, khả năng tồn tại của chế độ mà chính lớp người cụ đã đổ bao xương máu dựng lên. Trên trang nhà Diện, sau mỗi “lời vàng ý ngọc” của cụ là đám ruồi bu tha hồ ca tụng, tâng bốc cụ như thánh hiền. Chắc chắn nhà Diện và nhà Chi chẳng đời nào cho cụ biết được là mỗi bài về cụ trên các trang mạng của họ là được hệ thống “tiêm kích” ở hải ngoại đem cụ ra làm “bằng chứng sống” cho “cuộc đấu tranh chính nghĩa” của đội quân Việt Nam Cộng hòa chưa từ bỏ mưu đồ phục quốc. Tởm nhất là ngay trong việc tôn vinh “người đẹp biểu tình”, “người phụ nữ của năm”,…bằng các thương hiệu mỹ miều nhất cho madam xã hội đen Bùi Thị Minh Hằng, cụ Vĩnh cũng được trưng dụng đắc lực. Cụ thí “lòng yêu nước” của cụ làm vật đảm bảo rằng Hằng cũng yêu nước “nồng nàn” như cụ; cụ chẳng ngại đường xa đêm tối đến làm “khách danh dự” trong bữa tiệc vinh danh Hằng của nhóm “nhân sỹ” nhà Diện trong dịp 8/3 vừa qua. …
Có vẻ như mục tiêu quan trọng nhất là nhóm này TRIỆT ĐỂ KHAI THÁC cụ Vĩnh khoét sâu mối hận thù hai dân tộc Trung Việt thực hiện ý đồ Việt Nam phải trở thành thành đồng minh chiến lược về quân sự với Mỹ (như thời Việt Nam Cộng hòa?) giống như các tuyên bố của Cù Huy Hà Vũ với đài VOA chăng?, Nhà Chi, nhà Diện khi “khai thác” được bất cứ cái gì động chạm đến mỗi quan hệ này đều dùng cụ làm “phát ngôn” khởi xướng cho vụ việc. Đại loại VN không “kỉ niệm” gì ngày 17/2 – sự kiện Trung Quốc đem quân nã các tỉnh biên giới phía BẮc, cụ Vĩnh được trưng dụng, lên án lãnh đạo Đảng, Nhà nước hèn nhát, nhu nhược vì không dám thể hiện sự bình đẳng với Trung Quốc bằng cách khơi lại quá khứ hiềm khích 2 dân tộc! Nếu cứ áp dụng tiêu chí này thì quanh năm Việt Nam có vô khối các ngày ghi dấu “hận thù” với Trung Quốc khi đã có cả bề dày nghìn năm Bắc thuộc, hàng trăm cuộc chiến xâm lược lớn nhỏ. Quan hệ với cái anh láng giếng to tổ bố, lúc nào cũng hằm hè nuốt Việt Nam mà cụ cứ hô hào phải “bình đẳng”, ăn miếng trả miếng thì khó cho con cháu cụ quá. Để được anh bạn khủng này xem như “bình đẳng” trong giao tế là chật vật với mấy anh ngoại giao ngành cụ lắm lắm rồi, đào đâu ra bình đẳng theo đúng nghĩa bây giờ. Hèn gì quan hệ Việt Trung thời cụ làm đại sứ “căng” như dây đàn. Sao cụ không học được cách bang giao của cụ Hồ với anh bạn Khổng này nhỉ, tư tưởng “hòa” luôn phải đặt lên hàng đầu. Tất nhiên là “hòa” để bảo vệ lợi ích của ta chứ không phải là “hòa” là “thiệt thòi”.
Chẳng nghe cụ Vĩnh kể về “thành tích” bảo vệ ta, đối phó với Trung Quốc thời cụ làm Đại sứ cả chục năm bên đó cả, Được biết, một số người trong ngành này và tướng tá đồng sự với cụ tâm sự, hồi đó cụ cho việc đi sứ bên đó ngang với đi đày nên cụ Vĩnh cũng bất mãn lắm lắm. Cụ luôn cho rằng đồng đội cụ bên nhà yên ấm, quyền cao chức trọng, hưởng thụ vinh hoa, còn cụ thì bị đẩy ra “chiến tuyến”. Nhiều lần cụ đòi về mà chẳng được. Thế nên cũng dễ hiểu sao mang danh từng là Đại sứ mà cụ phát biểu chẳng có tí chính trị hay ngoại giao cho xứng tầm gì sất, cứ với sách lược thẳng băng đó đối phó với anh Tàu thâm hiểm thì chắc chẳng mấy, cụ đem đất nước ta ra biển khơi cũng nên. Nguyên lãnh đạo kỳ cựu ngành ngoại giao, không thể nói cụ Vĩnh không tường chuyện nghi lễ bang giao với nước lớn, đòi cho được sự trọng thị, bình đẳng trong giao tế là những mặc cả, đấu trí cực kỳ chật vật của bộ phận “hậu cần” dọn dẹp cả năm tháng trước mỗi sự vụ, ăn thua nhau từng cử chỉ, chứ đâu dễ dàng gì.
Tiếc rằng, cụ Vĩnh đã thành con rối cho sự mơ hão của đám nhân sỹ tưởng bở bám váy Mỹ, chẳng biết đến chính quyền VNCH khi xưa cũng từng bị Mỹ bán rẻ ra sao khi “lợi ích” của Mỹ không đạt được.
Có anh Trung tướng, Tư lệnh quân khu kém cụ Vĩnh ít tuổi chia sẻ với tôi rằng, cụ Vĩnh từng vận động anh ký tá đơn thư kiến nghị, hay tham gia nhóm nọ nhóm kia, nhưng anh chẳng ngại nói thắng, tôi tham gia CLB Thăng Long rồi – đó là diễn đàn chất lượng, sôi động của cán bộ nghỉ hưu, lão thành cách mạng góp ý, bàn thảo mọi chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước, được các đồng chí trong Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm, thường xuyên gặp, lắng nghe. Nếu có kiến nghị gì, chúng tôi bàn thảo kỹ lưỡng, rồi gửi văn bản thẳng tới các đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, chứ đâu cần hội nhóm nào nữa. Anh buồn bã nói, chỉ tiếc cho những người như tướng Vĩnh và một số anh em đã lớn tuổi thiếu minh mẫn.Với vị tướng Võ Nguyên Giáp, tôi chắc chắn là bị ngụy tạo, bởi một người bản lĩnh, dù có bị làm Phó Thủ tướng phụ trách mảng KHHGD, mà ông còn hy sinh vì đại cục, nói chi đến lúc trăm tuổi.Còn nếu cụ Giáp có bất đồng về việc phá nhà Quốc hội, dự án bauxite thì chẳng nhẽ cụ không gọi thẳng, nói thẳng với các đồng chí trong Bộ Chính trị, đâu cần phải ký tá đơn thư để cho cái nhóm tự gọi mình “nhân sỹ trí thức” được cớ phá hoại nội bộ.
Kết thúc bài viết này, tôi không thể quên được những tâm sự của anh, với tuyệt đại những cựu chiến binh như mình, dù đã đến tuổi gần đất xa trời đều tự hào mình là lính cụ Hồ. Có những người con cháu phải dìu từng bước vẫn không bỏ các cuộc gặp mặt đồng đội, họ gặp nhau để động viên nhau giữ bản chất người lính cụ Hồ. Với những ai còn minh mẫn thì đóng góp được gì cho con cháu thì làm, tuyệt nhiên, đừng tự đề cao mình quá hoặc vì một số bức xúc xuất phát quyền lợi cá nhân mà gây hại cho đất nước, con số đó rất ít và thật đáng tiếc cho họ.
Đại tá Nguyễn Biên Cương
+++++++++
Vẫn không bình đẳng trong quan hệ Việt Trung
Đó là nhận định của cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, 97 tuổi đời, 73 tuổi đảng, Thiếu tướng, nguyên Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh, trong phỏng vấn dưới đây do Trần Ngọc Kha thực hiện.
PV: Thưa Cụ! Là người từng làm Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, nay vẫn thường xuyên theo dõi quan hệ Việt – Trung, Cụ nhận định thế nào về mối quan hệ này trong thời gian gần đây?
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Như mọi người đã biết, ngày 17-2-1979, Trung Quốc huy động mấy quân đoàn sang giết hại biết bao dân ta, tàn phá nặng nề các tỉnh biên giới phía Bắc nước ta. Vậy mà cũng như nhiều năm qua, ngày 17-2 năm nay các phương tiện thông tin đại chúng nước ta vẫn tuyệt nhiên không hề có một bài viết nào cho kỷ niệm đau thương này. Thôi thì, nay quan hệ hai nước bình thường hóa, một cách tế nhị không báo chí gì về sự kiện này để khép lại quá khứ, hướng tới tương lai thì cũng có thể chấp nhận được. Nhưng, đáng ra Đảng và Nhà nước phải có ít nhất một đoàn đại biểu lên các tỉnh biên giới phía Bắc thắp hương tượng trưng trên vài ngôi mộ liệt sĩ, đồng bào ở mỗi tỉnh để tỏ lòng thành kính, biết ơn các anh hùng liệt sĩ và an ủi gia đình họ cũng như gia đình các nạn nhân chiến tranh. Thế mà, không những không làm như vậy mà trước ngày kỷ niệm đó một ngày, ngày 16-2-2012, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng lại mời cơm thân thiện Đại sứ Trung Quốc. Trong khoảng thời gian có ngày kỷ niệm đau thương và uất hận ấy, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư T.Ư Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa lại sang “thăm hữu nghị” Trung Quốc (!?). Trong khi đó, trên tờ Hoàn Cầu Thời báo, cơ quan của Đảng Cộng sản Trung Quốc, như thường lệ vẫn có bài viết về cuộc xâm lược này mà họ gọi trẹo ra thành “Cuộc phản kích tự vệ” và khoa trương, khoác lác rằng đã tiêu diệt 1 Sư đoàn, đánh thiệt hại 3 Sư đoàn chủ lực, giết được 300.000 quân Việt Nam mà “Bọn Việt Nam vẫn chưa biết sợ” (!!!).
PV: Trong mấy tháng đầu năm nay, ngoài những động thái ngoại giao như Cụ đề cập, còn có các ông, bà: Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Trần Đại Quang, UVBCT, Bộ trưởng Bộ Công an, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh và UVBCT, Bí thư T.Ư Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa liên tiếp sang thăm Trung Quốc. Cụ có bình luận gì về động thái này?
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nguyên tắc trong quan hệ ngoại giao, các nước đều phải bình đẳng với nhau bất luận ai lớn, ai nhỏ. Nhưng trong quan hệ Việt – Trung có khác. Tôi nhớ sau khi bế mạc Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XI, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Hồ Cẩm Đào cử Đặc phái viên sang nước ta chúc mừng thành công Đại hội và chúc mừng đồng chí Nguyễn Phú Trọng được bầu làm Tổng Bí thư. Qua Đặc phái viên này của Trung Quốc, đồng chí Nguyễn Phú Trọng gửi lời mời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Hồ Cẩm Đào sang thăm hữu nghị Việt Nam. Nhưng, như đã biết, ông ấy đã không sang. Sau đó ít lâu, phía ta, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu một đoàn đại biểu cấp cao rất lớn bao gồm nhiều thành viên ở hầu hết các cơ quan Đảng và Chính phủ sang thăm Trung Quốc. Phía Trung Quốc, chỉ mãi đến ngày 21-12-2011, mới có Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch nước Tập Cận Bình sang thăm nước ta. Sau đó, như anh đã biết, phía ta dồn dập có đến 3 Ủy viên Bộ Chính trị, một Bộ trưởng sang thăm Trung Quốc. Dư luận cho rằng đã không “đối đẳng” lại có vẻ như cầu hòa, cầu thân quá mức, tự hạ mình một cách không nên có. Đối lại, Trung Quốc chưa bao giờ thực hiện bình đẳng, hữu nghị thật với ta. Khi ông Tập Cận Bình sang thăm nước ta, ông này vẫn nêu phương châm “16 chữ vàng” và quan hệ “4 tốt” cùng nhiều lời lẽ “thắm thiết” tỏ vẻ trân trọng tình hữu nghị với Việt Nam. Nhưng, chưa đầy một tháng sau, Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt cá ở cả trong ngư trường truyền thống và trong vùng đặc quyền kinh tế của ta. Gần đây, tàu Hải Giám số 789 của Trung Quốc bắn vào tàu cá của ông Đặng Tằm, áp giải về đảo Phú Lâm. Các ngư dân ta bị lính Trung Quốc đánh đập, tước đoạt toàn bộ tài sản đã đánh bắt được và các thiết bị, ngư cụ, phương tiện thông tin liên lạc trên tàu rồi mới thả cho về. Thiệt hại cho ngư dân ta vụ này khoảng 300 triệu đồng. Ngày 24-2-2012, tàu cá của ông Đặng Tằm mới về đến cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi).
PV: Trước tình hình này, quan điểm ngoại giao của ông đối với Trung Quốc là gì?
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Trong một bài xã luận, Hoàn cầu thời báo của Trung Quốc cảnh báo rằng: Các nước nhỏ như Philippines và Việt Nam nên chấm dứt thách thức quyền lợi của Trung Quốc nếu không thì cần chuẩn bị đón tiếng đại bác. Đấy, tình hữu nghị mà ông Tập Cận Bình nói với chúng ta là như thế đấy! Cho nên thiên hạ đã tổng kết rằng: “Chớ tin vào những lời nhà cầm quyền Trung Quốc nói, hãy xem việc họ làm!”. Đừng cho rằng Trung Quốc đón các đoàn của ta sang thăm có vẻ trọng thị, tiếp đãi nồng hậu, có khi có cả “biếu xén” nữa là rất “bình đẳng”, “hữu nghị”. Đấy chỉ là giả dối, hình thức mà thôi, đúng như trong một bài thơ ai đó viết: “Miệng hô “đồng chí” tươi trên mặt/Tay đấm “anh em” vỡ cả đầu”… Với Trung Quốc, phải cương kết hợp với nhu, nhưng lúc nào cũng cần hết sức cảnh giác và không được nhược như vậy! PV: Xin cảm ơn và kính chúc Cụ mạnh khỏe!
T.N.K. (thực hiện)
Người phỏng vấn gửi trực tiếp cho BVN.