Cùng “Người nổi tiếng, người con hiếu thảo Bùi thị minh Hằng”


“Vừa ghét vừa thương”!!!

Tôi là độc giả thích đọc những thông tin về tình hình trật tự xã hội hiện nay. Sau khi xuất hiện loạt bài viết về Bùi Thị Minh Hằng trên báo An ninh thủ đô, Hà nội mới, về bài viết “Bùi Thị Minh Hằng và những thành tích bất hảo”tôi muốn có đôi lời với nhân vật chính trong loạt bài viết này.

Từ cảm nhận của một người dân Việt nam và một sinh viên trẻ, tôi thấy Bùi Thị Minh Hằng của ta thật “nổi tiếng một cách đáng thương”. Đôi nét về Hằng có thể thấy đây là con người nhiệt huyết, mạnh mẽ, đầy cơ bắp và sở hữu một bản tính giang hồ. Có lẽ vì bản chất bất chấp, ngông cuồng và hỗn xược đã làm nên một Bùi Hằng không cần biết đến luân thường đạo lý, không cần biết đến gia đình, quen thói sống kiểu vô kỷ luật trong xã hội để rồi vô tình trở thành công cụ trong tay người khác. Hình ảnh của Bùi Thị Minh Hằng khiến ta liên tưởng đến những người “đàn bà” ( đa phần giống “má mì”) khác thường ngồi tụ tập chè thuốc, chửi thề, văng tục buôn các loại chuyện trên trời, dưới biển trông có vẻ ngạo nghễ, hiểu đời hay bất cần đời… Tôi dám chắc ai cũng có thể đoán ra những người như thế trước đây họ làm gì? Cuộc sống gia đình họ bây giờ thế nào? Đây mới thực sự là gánh nặng cho xã hội khi chính những người phụ nữ này kéo theo nhiều hệ lụy vì cả một thế hệ tương lai như con cháu họ không được dạy dỗ. Như lẽ thường, kết cục của kẻ không có đạo đức, bất cần, coi thường đạo lý cũng chỉ là gánh nặng cho gia đình và xã hội. Ít nhất đến bằng thế tuổi, Bùi Hằng cũng phải nhận ra điều này. Bùi Thị Minh Hằng thực sự yêu nước không?

Chúng ta đâu có ai biết Bùi Thị Minh Hằng là ai rồi tự nhiên lại trở thành “người yêu nước nổi tiếng” bằng cách gây rối trật tự, chửi thề, văng tục… Điều này thật dễ hiểu, Bùi Hằng muốn nhanh chóng “nổi tiếng” nên đã sử dụng bài của những tội phạm, hôm nay không biết là ai nhưng ngày mai có thể sẽ được cả nước, thậm chí toàn cầu biết đến. Có lẽ bây giờ không còn đủ cơ bắp làm dân anh chị, không còn đủ sức để giao du, để được “nổi tiếng” nên Bùi Hằng mới chọn bài này. Đây là chân dung “người yêu nước Bùi Hằng” sao? Thế mà có những người vẫn tung hô “người yêu nước Bùi Thị Minh Hằng” đấy các bác ạ? Tự nhiên mọc đâu ra người yêu nước như vậy?

Bằng cách “nổi loạn”, hay “cá tính” một cách điên dại, mù quáng của đứa trẻ đến bây giờ sau cái tuổi ngũ tuần vẫn không biến chuyển Bùi Hằng mới có cơ hội trở thành “nổi tiếng”. Sự “nổi tiếng” của Bùi Hằng là tự nhận?, là do một nhóm những kẻ ăn không ngồi rồi tung hô, kích thích Bùi Hằng? Hay là sự nổi tiếng đại diện cho kẻ coi thường pháp luật, coi thường kỷ cương của gia đình, xã hội? Đã bao giờ Bùi hằng nhìn lại mình và tự đặt ra những câu hỏi như vậy. Hỏi rằng trong từng đấy thời gian được sống trên mảnh đất hình chữ S Hằng đã làm được gì cho gia đình chứ chưa nói đến giúp ích cho đất nước. Đất nước ai cũng như “người yêu nước Bùi Thị Minh hằng” thì dám chắc sẽ tan tành trong 1/triệu triệu giây. Nghe đâu sau khi được về nhà từ Trung tâm giáo dục Thanh Hà, Vĩnh Phúc, Bùi Thị Minh Hằng có vẻ hoành tráng hơn, đúng với cái mác “người nổi tiếng”, nào là được tặng hoa từ “người ngưỡng mộ, yêu mến”, nào là chưa thể nói chuyện hay tiếp ai vì mới trở về, nào là chụp ảnh, tung tin ầm ầm… (tôi đoán đây là một trò diễn kịch rẻ tiền với một diễn viên có vấn đề về tâm lý), chắc phải phát ớn vì liên tưởng đến bệnh “Sao Chổi” của Bùi Hằng. Chưa nhận ra mình thật vô duyên và trơ trẽn, Bùi Thị Minh Hằng còn oang oang tuyên bố sát cánh cùng “chiến hữu” quyết hy sinh “vì chính nghĩa, vì lòng yêu nước”… Đến đây tôi nói luôn, Bùi Hằng cùng các “chiến hữu” toàn “yêu nước bằng miệng”, lúc nào cũng hô vang khẩu hiệu yêu nước nhưng thử xem thực tế đã làm được gì hay chỉ biết suốt ngày lang thang đầu đường xó chợ văng tục, chửi bậy, moi móc, nói xấu, đả kích Nhà nước Việt Nam vì bất mãn với lợi ích cá nhân (phải chăng đây cũng là một cách kiếm tiền).

Chưa hết, sau khi hô hoán, tung tin ngày trở về một cách hoành tráng đầy trơ trẽn, thô thiển Bùi Hằng không cảm thấy xấu hổ tiếp tục quyết định gây sốc bằng đòn tung tin sẽ kiện đài truyền hình Hà Nội,báo An ninh thủ đô, Hà nội mới vì đưa thông tin về “người yêu nước Bùi Thị Minh Hằng”. Bùi Hằng kiện gì đây? Kiện những người muốn cứu vớt con người Bùi Hằng chăng? Kiện vì báo chí , truyền thông lột trần chân tướng của “người yêu nước nổi tiếng”? Thật phi lý, đến điều này mà Bùi Thị Minh Hằng cũng không hiểu. Có thể Bùi hằng có vấn đề về trí não hay đã bị bùa phép khống chế, bảo gì làm đấy.

Nghe đâu sau khi được vào Trung tâm giáo dục Thanh Hà,Bùi Hằng được rất nhiều “chiến hữu” tìm mọi cách “đến thăm Hằng” để chụp ảnh, thu thập tin tức về Hằng để đăng lên blog cá nhân cho thêm phần phong phú. Bùi Hằng liệu có biết đằng sau sự nhiệt tình đó là gì? Đó là thành tích, thành công của những kẻ lợi dụng Bùi Hằng, Bùi Hằng hãy cứ diễn trò đi, cứ là người nổi tiếng đi rồi sẽ là câu chuyện hay để “chiến hữu” thưởng thức, đây mới là đích thực là “ốc mò cò xơi” chị Bùi Hằng ơi!!! Nhờ tính cơ bắp, thích nổi loạn, thích sự nổi tiếng của chị mà nhiều người được “thơm lây” đấy (giờ tôi mới thấm câu “con tốt thí trong một ván cờ tàn”). Nhân đây xin hỏi luôn Bùi Hằng, đã ai trong số chiến hữu của Hằng hỏi han về hoàn cảnh gia đình của Hằng, cho Hằng lời khuyên để Hằng lo lắng cho gia đình, lo cho cháu dại, mẹ già hay những “chiến hữu” này chỉ biết tung hô “người yêu nước Bùi Thị Minh Hằng” để rồi Bùi Hằng trở thành một diễn viên nhiệt huyết đến mê muội. Bùi Hằng hãy dành thời gian nghĩ lại bản thân, gia đình, đừng để phí quãng đời còn lại trong điên cuồng và mê muội.

(Trích từ: http://khongbieutinh.wordpress.com/2012/05/31/cung-nguoi-noi-tieng-nguoi-con-hieu-thao-bui-thi-minh-hang/).

Posted in BÌNH LUẬN, NHÂN VẬT, TIN VIỆT NAM | 4 Comments

NGUYỄN KHẮC LONG (CHIM QUỐC QUỐC) THỰC SỰ LÀ AI?


LTS: Thật chẳng ra làm sao. Làm người cho ra người, sao lại còn làm “chó”, làm “chim”.  Dân báo Việt Nam xin đăng lại bài từ “tin tức hàng ngày” và “Lề trái – lề phải”.

Lâu nay, trên một số diễn đàn Paltalk như Chính trị tranh luận dân chủ hay Phỏng vấn hiện tình Việt Nam, chắc nhiều người không lạ gì kẻ suốt ngày lải nhải “chửi bới” cộng sản Việt Nam. Tên này là Nguyễn Khắc Long, được coi là thành viên của tổ chức “Việt Tân”, biệt hiệu “Chim Quốc Quốc” (chim Quốc, loại chim chỉ biết kêu vô hồn suốt ngày đêm chứ chẳng biết làm gì khác, ngay cả việc hết sức bình thường là bay như đồng loại cũng không làm được). Nói thẳng, cá nhân tôi bảo ưa chế độ Cộng sản Việt Nam thì chắc chắn là không phải, nhưng nói căm ghét thì cũng không hẳn. Tôi cũng chẳng có mâu thuẫn gì với Nguyễn Khắc Long trong chuyện miếng cơm manh áo, nhưng tôi không thể thờ ơ ngồi nhìn anh chị em dân chủ – những người một lòng vì đất nước lại bị tên công an cộng sản nằm vùng Nguyễn Khắc Long lừa gạt để rồi rước họa vào thân. Phải có ai đó lên tiếng vạch mặt con chim Quốc này chứ, với tên này, chim Quốc cũng không xứng đáng, có lẽ tôi phải gọi Nguyễn Khắc Long là “chó săn” mới phù hợp, chính xác là “chó săn của Cộng sản Việt Nam”. Vì sao lại như vậy? Vì sao một kẻ suốt ngày chẳng làm gì khác ngoài việc ngồi lảm nhảm chửi bới cộng sản lại có thể là chó săn cho chúng được?

    Xin thưa với anh chị em như thế này.

Ở Việt Nam, thực tế người dân bây giờ mới chỉ bức xúc, căm ghét một số người cụ thể thôi (ở nước nào chẳng có quan chức bị dân ghét) chứ chắc chắn đa phần họ, nhất là số cao tuổi và con cháu họ vẫn còn niềm tin vào chế độ Cộng sản, đặc biệt là họ rất thờ phụng ông Hồ Chí Minh, coi đó là lãnh tụ tinh thần, là biểu tượng không thể thay thế, ấy vậy mà Nguyễn Khắc Long lại lên diễn đàn kêu gào, chửi bới cả ông Hồ Chí Minh. Nhưng sao Long lại làm thế? Là vì cộng sản có thể làm mọi điều để đạt được mục đích của họ, cho dù họ có để cho “con chó săn” này chửi bới cả ông Hồ Chí Minh, hẳn làm ra vẻ lồng lộn, căm thù cộng sản đến tột đỉnh nhưng chỉ với mục đích duy nhất là tạo ra một “cái bẫy vô hình” để qua đó Công an Việt Nam tìm ra người chống đối chế độ rồi sau đó bắt họ mà thôi ( tôi sẽ có dẫn chứng cụ thể). Mặt khác, tôi chưa thấy ai làm chính trị mà lại thô lỗ, vô vắn hóa và tỏ vẻ không hiểu biết về người dân Việt Nam như Nguyễn Khắc Long, làm chính trị gì mà chửi bới không khác thằng lưu manh đầu đường xó chợ, mà lưu manh cũng phải chạy dài về khoản sủa nhặng xị như Long. Nó làm như vậy, nếu ai không tinh ý, tưởng nó cũng căm thù cộng sản đến tận xương tủy mà bập vào thì xin thưa trước sau nó cũng gài bẫy một cách tinh vi, từ từ đưa vào tròng rồi hai tay dâng lên cho công an. Những anh chị em dân chủ bị nó lừa, bị bắt, bị đi tù thì bản thân họ và gia đình phải ráng chịu chứ thằng này đã làm gì được để giúp họ? Với con bài Nguyễn Khắc Long, mà chắc gì đã phải tên thật, cũng không ai thấy mặt mũi tên này dọc ngang thế nào, Cộng sản Việt Nam đã đi một nước cờ hết sức thâm độc, tạo ra một kẻ tưởng như kẻ thù của cộng sản nhưng lại là một tên tay sai vô cùng đắc lực. Với diễn đàn gọi là Phỏng vấn hiện tình Việt Nam, núp dưới danh nghĩa “Việt Tân” nhưng thực chất là dưới sự chỉ đạo của Cộng sản Viêt Nam, Nguyễn Khắc Long đã lừa bịp được không ít anh chị em dân chủ cũng như người dân bình thường khác. Mỗi khi Long ông ổng trên diễn đàn, rồi bày trò nhường mic cho người này người nọ ở trong nước rồi ngoài nước loạn xị, tưởng rằng diễn đàn được rất nhiều người liên hệ để phỏng vấn hay ủng hộ hoạt động của Long nhưng thực chất chỉ là một đám công an mạng đang cùng Nguyễn Khắc Long bày trò, giăng bẫy hết sức tinh vi.

Tại sao Nguyễn Khắc Long lại là chó săn của Cộng sản Việt Nam? Xin thưa, tên công an nằm vùng Nguyễn Khắc Long đã giúp chính quyền Việt Nam trấn áp những cuộc biểu tình chống Trung Quốc hết sức hữu hiệu. Có cuộc lên đến 2-3 trăm người tham gia, Công an đâu có thể bắt hết, đâu có thể biết từng anh chị em ở đâu, làm gì. Việc biểu tình này chẳng phải do Long đứng ra tổ chức nhưng tên này lại nhảy xổ vào theo kiểu “chia máu ăn phần”, rồi hô hào, phỏng vấn loạn xị ngậu. Những ai trả lời phỏng vấn của Long đều được tên này hỏi rất kĩ như “anh (chị) tên là gì, bao nhiêu tuổi, số điện thoại như thế nào, đang đứng ở đâu, có những ai đó nữa…? vv. Rồi muốn anh chị em làm những việc trái với khẩu hiệu đấu tranh ôn hòa, mục đích là tạo cớ để công an bắt giữ theo ý đồ của Long và chính quyền Cộng sản. Kết quả thế nào thực tế đã phản ánh rất rõ, sau một thời gian ngắn kể từ khi có liên hệ với Long, đa phần anh chị em tham gia biểu tình đều bị công an hốt lên xe đưa về đồn. Đến việc các nhà dân chủ họp bí mật cũng bị tên mật vụ Nguyễn Khắc Long tìm cách ghi âm đưa công khai lên mạng, trắng trợn đến thế là cùng, mời các anh chị bấm vào link này (các bài viết liên quan đến Nguyễn Quang, Một Người Bất Bình…) để tìm hiểu kỹ hơn.

Chưa hết, bạn tôi là chị L.T.T (vì những lý do cá nhân, tôi xin giấu tên chị nhưng chắc chắn con chó săn Nguyễn Khắc Long thì biết rất rõ) một người đã tham gia biểu tình vào ngày 26/3/2012 tại Sài Gòn. Chẳng hiểu bằng cách nào Nguyễn Khắc Long đã liên hệ được với chị đề nghị để Long “tường thuật trực tiếp” diễn biến cuộc biểu tình trên diễn đàn của hắn. Chỉ là một chiếc điện thoại bé tí, đương nhiên chị rất cảnh giác, chỉ có chị và Long biết mà thôi, nhưng chỉ được một lúc công an đã tìm đến hót chị vô bót, khám nhà và hiện nay thì chắc chắn chị đang ngồi bóc lịch trong nhà lao còn Nguyễn Khắc Long lại tiếp tục khua môi múa mép, lừa bịp các anh chị em trong nước hòng lập công với cộng sản Việt Nam bằng cách thời gian tới sẽ đưa nhiều anh chị em dân chủ khác vào vòng lao lý.

Những việc như thế này, không thể nói là trùng hợp, không thể nói là Nguyễn Khắc Long vô ý được. Nếu Long thực sự là người của “Việt Tân”, thực sự đứng về phía anh chị em dân chủ thì sao lại có chuyện lộ liễu một cách vô lý thế được? Tất cả việc làm của chó săn Nguyễn Khắc Long đều có mục đích, đó là giúp công an cộng sản tìm và bắt anh chị em dân chủ ở Việt Nam. Nguyễn Khắc Long không phải là ai khác mà chính là một tên công an mạng nằm vùng chính hiệu.

Hoàng Hàn.

Posted in BÌNH LUẬN, NHÂN VẬT, TIN VIỆT NAM | Tagged , , | 6 Comments

Lệnh cấm đánh cá Biển Đông của TQ là vô giá trị


Theo tuyên bố của người phát ngôn Bộ Ngoại giao chiều nay, 15/5, Việt Nam phản đối việc Trung Quốc công bố thực thi lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị.

Người phát ngôn Lương Thanh Nghị nói quyết định của Trung Quốc là quyết định “đơn phương” và “không có giá trị”.

Bình luận của người phát ngôn được đưa ra trước việc Cục Ngư chính Trung Quốc công bố việc thực thi lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông từ ngày 16/5 đến ngày 1/8.

Người phát ngôn nhắc lại lập trường về vấn đề này ngày 20/1. Khi đó, Trung Quốc tuyên bố sẽ thực hiện lệnh cấm đánh bắt cá ở khu vực Biển Đông năm 2012 từ 12h ngày 16/5 đến 12h ngày 1/8, và hoạt động này Việt Nam cho rằng “phạm vi bao gồm cả một số vùng biển của Việt Nam”.

Về việc này, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị khẳng định: Việc Trung Quốc đơn phương thi hành lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông là vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, vi phạm Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), làm cho tình hình Biển Đông phức tạp thêm.

Ông cũng nhấn mạnh lại Việt Nam có chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, các quyền chủ quyền, quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình theo Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982.

  • Linh Thư
Posted in TIN THẾ GIỚI, TIN VIỆT NAM | Tagged , | Leave a comment

Gửi đất tới Trường Sa


Những ngày tháng 5 đầu hè, thời tiết Hà Nội thật oi ả, không khí ngột ngạt đến khó thở, tìm được một nơi thoáng mát cũng thật là hiếm vô cùng. Tôi quyết định chạy trốn khỏi Hà Nội, lên Tam Đảo tránh nóng. Xe qua Vĩnh Yên, tôi chợt nhớ tới một người anh đã quen bao năm nhưng chưa có dịp gặp lại. Đó là anh Nguyễn Hữu Thọ, hiện là giám đốc Công ty điện lực Vĩnh Phúc.

Chẳng hẹn mà gặp, thật là  có duyên rồi. Anh vẫn thế, dáng người đậm, cái bắt tay thật chặt và dồn dập hỏi thăm tôi. Vừa pha trà, anh vừa khoe về chuyến thăm quần đảo Trường Sa do Quân chủng Hải quân tổ chức. Anh tới bàn làm việc, đem cho tôi xem một chiếc “huy hiệu chiến sĩ Trường Sa”, một “kỷ niệm chương vì sự nghiệp bảo vệ chủ quyền biển đảo của tổ quốc” của Bộ tư lệnh Hải quân tặng và những viên đá san hô chết, vỏ sò vỏ ốc… với nhiều kiểu dáng phong phú đẹp mắt anh mang về từ những hòn đảo mà anh đã tới thăm. Anh say sưa nhìn nó và nói : “Viên này ở đảo Song Tử, cái này ở đảo Sinh Tồn, Trường Sa Lớn, Cô Lin…” Trên các viên đá, vỏ ốc anh đều ghi ngày tháng rất cẩn thận.

Chuyến đi quả là nhiều kỷ  niệm với anh. Quân chủng Hải quân tổ chức rất chu đáo. Các đoàn thể đều chuẩn bị những món quà vô cùng ý nghĩa, thiết thực dành tặng quân và dân trên đảo. “Tớ cùng với ba anh em trong Công ty điện lực Vĩnh Phúc có may mắn được tham gia chuyến đi này. Cán bộ công nhân viên trong Công ty đã đóng góp một phần tiền lương nhỏ bé để mua các vật phẩm như tivi, máy tính, máy in, tủ cấp đông, máy lọc nước… và đặc biệt là 10 thùng bóng đèn compact tiết kiệm điện, sản phẩm đặc trưng của ngành điện chúng tớ.” Anh vừa nói vừa cười rất tươi.

Có lẽ câu chuyện trên cũng giống như chuyện của biết bao đoàn thể, tổ chức từ đất liền ra thăm Trường Sa. Nhưng rồi anh trầm giọng xuống và nói: “Tớ thấy sung sướng và hạnh phúc nhất là đã làm được việc mà bao lâu nay mong ước. Tớ mang ra đảo được hai cây hoa đại, một cây đề, một gốc tre 5 nhánh và một ít đất từ quê hương Vĩnh Phúc. Trên chuyến đi, tớ chỉ sợ cây bị hỏng và đất bị thất lạc hoặc bị bỏ quên, nên đã phân công anh em thay nhau giữ khư khư.” Nói rồi, như để minh chứng cho lời nói của mình, anh chạy đi tìm máy ảnh, cho tôi xem lần lượt từng hình ảnh chụp chung với quân và dân trên các đảo. Đặc biệt, đến hình ảnh hộp đất được chuyển tới ngôi chùa ở Đảo Trường Sa Lớn để trồng cây tre và cây hoa đại, anh xúc động đưa máy ảnh cho tôi xem. Anh nói: “Hộp đất này tớ về tận xã Trung Kiên, huyện Yên Lạc để xin đấy, đất ở Miếu Nghè linh thiêng lắm, miếu thờ hai vị nữ tướng có công đánh giặc ngoại xâm, được nhân dân tôn là Thánh Cô. Anh em tớ thành tâm thắp hương khấn Thánh Cô và Thần linh để xin đấy.”

Lúc này tôi cũng lặng người cảm phục anh, thấy được cái tâm của anh và niềm vui sướng trong anh. Hiện nay Đảng, Nhà nước và tỉnh Khánh Hòa đặc biệt quan tâm tới đời sống của quân và dân Trường Sa, mặc dù còn rất nhiều khó khăn thiếu thốn nhưng cuộc sống vật chất cũng như tinh thần ngày càng tốt hơn. Ánh sáng điện mặt trời, điện gió, sóng điện thoại, truyền hình đều có; các con vật nuôi: lợn, gà, chó,…  nhiều loại cây xanh và rau sạch đa dạng như ở đất liền cũng được trồng nhiều trên đảo.

Nhưng với ba món quà đặc biệt mà anh mang ra đảo lần này, tôi cảm nhận được tâm huyết và tình yêu sâu sắc của anh dành cho biển đảo Trường Sa: cây đề và cây hoa đại là hình ảnh của tâm linh, tượng trưng cho sự bền vững muôn đời; cây tre tượng trưng cho ý chí kiên cường, sức sống dẻo dai của dân tộc Việt Nam; một phần đất quê hương tượng trưng cho Đất Mẹ thiêng liêng gửi tới Đảo Con thân yêu. Những gì anh đã làm đều không hề khó, nhưng nếu không có tình yêu quê hương, Tổ quốc thì khó mà làm được. Tôi học ở anh nhiều lắm, cảm ơn anh!

Cầu mong cây trên đảo mãi mãi xanh tươi!

Đất Mẹ linh thiêng sẽ luôn ôm ấp, chở che, nuôi dưỡng những Đảo Con thân yêu!

Chào anh ra về, tôi đi lên núi Tam Đảo mà đầu luôn nghĩ về biển đảo Trường Sa…

Một ngày không xa, tôi cũng sẽ tới Trường Sa.

Hà Nội, tháng 5/2012

Mai Sơn

Posted in TIN VIỆT NAM | Leave a comment

Bài văn lạ cô cho điểm 0, học trò thích thú


Gần đây, trên mạng truyền nhau một bài văn lạ với đề bài  “phân tích vấn nạn bạo lực học đường”. Mặc dù bài văn được cư dân mạng đánh giá cao nhưng thực tế tác giả bài viết đã nhận điểm 0 tròn trịa với lời phê của giáo viên “Ý thức kém, em cần chỉnh sửa ngay”.

Nội dung bài văn được lưu truyền như sau:

Bạo lực học đường là 1 vấn đề vô cùng nhức nhối. Bạo lực không chỉ xuất hiện ở nam sinh hay nữ sinh, mà còn bạo lực về cả vấn đề tâm lý, hay người ta còn gọi là khủng bố tinh thần. Ví dụ tiêu biểu là học sinh không được đáp ứng những nhu cầu cần thiết trong giờ học. Ví dụ mùa hè, quạt trong phòng học chỉ mang tính chất minh họa, không có giá trị thực tiễn. Một phòng học chỉ có 5 cái quạt, 1 cái ở chỗ ngồi giáo viên, 2 cái ở giữa lối đi cho giáo viên đi lại, và 2 cái dành cho 50 học sinh còn lại. Với chiều dài mỗi cánh quạt là 50cm, khoảng cách từ quạt đến mặt đất là 3m, quạt chạy trong hiệu điện thế 220V, sử dụng dòng điện của máy phát điện xoay chiều 3 pha. Từ đó ta tính được quạt có thể làm mát được 1 khu vực có bán kính hơn 1m hay xấp xỉ là 3 bàn học. 3 bàn /7 bàn nên tức là 4 bàn bị nóng, ở 2 dãy sẽ là 8 bàn, mỗi bàn có 4 người nên sẽ có 32 người bị nóng. 32/50 người, 1 con số vô cùng lớn….

Tác hại của việc bị nóng: Cơ thể của 1 người trưởng thành có 70% là nước. Nhiệt độ mùa hè trung bình vào khoảng 35 độ C tức là tốc độ trung bình của sự bốc hơi nước là vào khoảng 0.15l/giờ, nên trong 1 buổi học kéo dài 1h cơ thể sẽ mất 0.6l nước. Cơ thể người có khoảng 30l nước, tức là chúng ta mất khoảng 2% lượng nước trong cơ thể. Cơ thể chúng ta khi mất từ 2-5% lượng nước sẽ dẫn đến tình trạng hoa mắt, chóng mặt, não bộ mât khoảng 7-8% khả năng hoạt động nên ảnh hưởng vô cùng lớn tới việc học, đấy là chưa kể đến sự ức chế có thể gây ra do nóng bức..

Bằng kiến thức về vật lý, hóa học, sinh học, tác giả đã mô tả về lớp học của mình với thực tế “5 cái quạt bố trí thiếu khoa học cho tận 50 học sinh”. Tác giả đã chỉ rõ các điểm vô lý của hệ thống quạt, sự bốc hơi nước, tác động sinh học tới đầu óc con người… Đặc biệt, cách lí giải thú vị của bài viết khiến nhiều người thích thú.

Bài văn lạ gây xôn xao cư dân mạng

Tuy nhiên, bài văn chỉ được điểm số 0 cùng với lời phê bình của giáo viên“Ý thức kém, em cần chỉnh sửa ngay”.

Ngay sau khi bức ảnh chụp trên được phát tán trên mạng, và lan truyền với tốc độ chóng mặt,  nhiều ý kiến cho rằng đây chỉ là một bài văn đùa, làm ra với mục đích giải trí, “câu view” (lượng truy cập) và sự thu hút của cộng đồng mạng. Theo bình luận của một số biệt danh, đây chỉ là bản photo lại.

Theo tìm hiểu, chủ nhân của bài viết có thể là Vu Anh Nguyen, một học trò sinh năm 1994, hiện đang học ở Hải Phòng.

Tác giả bài viết đã thừa nhận chỉ là “chém gió”. Mặc dù vậy, bài văn vẫn được nhiều người hưởng ứng, đua nhau bày tỏ sự yêu thích (bấm nút like) và hầu hết đều dành một từ “bá đạo” cho bài văn.

Biệt danh Rùa Rong Ruổi bình luận: “Like mạnh. Đi học ngồi bàn đầu thì quạt chẳng bao giờ tới. Cả đời chịu nóng, bao giờ trường mình mới đáp ứng được nhu cầu của học sinh chứ…”.

Mặc dù là bài văn “chém gió” 100%, nhưng nó nhận được điểm cao trong lòng nhiều dân cư mạng, đặc biệt đối với các bạn học sinh có hoàn cảnh tương tự.

  • Kiều Linh
Posted in BÌNH LUẬN | Leave a comment

Trích blog xuandienhannom: HỌC GIẢ ĐINH KIM PHÚC BÁO ĐỘNG VỀ TRÌNH ĐỘ NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG


HỌC GIẢ ĐINH KIM PHÚC BÁO ĐỘNG VỀ TRÌNH ĐỘ NGHIÊN CỨU BIỂN ĐÔNG

Tp.HCM, ngày 6 tháng 5 năm 2012
Kính gửi TS Nguyễn Xuân Diện
Thưa Tiến sĩ, tôi vừa đọc Tạp chí nghiên cứu Đông Nam Á, số 2 (143) 2012 (số chuyên đề về biển Đông) nhưng phải đọc đi đọc lại nhiều lần vì sợ mắt của tôi có vấn đề. Và bây giờ tôi đề nghị Tiến sĩ Diện đăng thư này để đánh động dư luận về trình độ nghiên cứu Biển Đông của một số học giả Việt Nam.

Được biết vào ngày 1/6/2012 một số học giả Việt Nam lên đường sang Nhật Bản để đối thoại với các học giả Trung Quốc (lần thứ 2) về tranh chấp Biển Đông theo sáng kiến của GS Trần Văn Thọ, Đại học Waseda, Tokyo, Nhật Bản nhưng nếu các học giả Việt Nam trình độ như thế này tôi e rằng “người bạn láng giềng Trung Quốc” sẽ không còn gì mừng hơn?


Trân trọng cám ơn TS Nguyễn Xuân Diện
Đinh Kim Phúc
Báo động dư luận về trình độ nghiên cứu Biển Đông của một số học giả Việt Nam*
Đinh Kim Phúc

- Bài “Đội Hoàng Sa: Cách thức thực thi chủ quyền độc đáo của Việt Nam trên các vùng quần đảo giữa biển Đông trong các thế kỷ XVII, XVIII và đầu thế kỷ XIX” của GS.TS NGUYỄN QUANG NGỌC, tại trang 5 có đoạn viết:

“Chúa Nguyễn Hoàng vào nam dựng nghiệp giữa lúc nhu cầu chiếm lĩnh các quần đảo giữa Biển Đông đặt ra gay gắt và bức thiết. Được thừa hưởng những cơ sở và kinh nghiệm của người Chăm và vương quốc Chămpa trước đây, Nguyễn Hoàng đã sớm chăm lo xây dựng các đội thuyền, mở cửa buôn bán với nước ngoài để phát huy sức mạnh trong nước và chuẩn bị những bước đi đầu tiên cho việc chiếm lĩnh các quần đảo giữa Biển Đông…” [hết trích]
Nhận xét:
Với đoạn viết trên, với trình độ tốt nghệp đại học của tôi nên tôi không dám bình luận, chỉ mong các GS,PGS,TS Sử học chuyên ngành Lịch sử Việt Nam (thời kỳ Trung đại) phân tích dùm, xin đa tạ.
- Trong bài “Nhà nước Việt Nam đã từ lâu và liên tục thực hiện chủ quyền của mình đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa” của PGS.TS Nguyễn Bá Diến, tại trang 24 có đoạn viết:
“Sau khi Đức Quốc xã đầu hàng Đồng Minh, tháng 7 năm 1945, các nước Mỹ, Anh và Liên Xô tổ chức hội nghị Potsdam (tại Đức) để thảo luận về tương lai chính trị của các nước Đông Âu và Trung Âu sau Thế chiến thứ II với BẢN TUYÊN BỐ POTSDAM NGÀY 26-7-1945. Bản tuyên bố này này ấn định thể thức giải giáp quân đội Nhật Bản tại Thái Bình Dương”
- Cũng bài này, tại trang 22, tác giả đã viết:
“Ngày 21/12/1933, thống đốc Nam Kỳ M.j.Krautheimer ký Nghị định sát nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa (32).
Tác giả chú thích (32): Nay thuộc tỉnh Đồng Nai
Nhận xét:
- Thứ nhất, PGS.TS Nguyễn Bá Diến không có trình độ về lịch sử thế giới.
Hội nghị Potsdam được tổ chức ở Cecilienhof, cung điện của thái tử Wilhelm Hohenzollern, tại Potsdam, Đức từ 16 tháng 7 đến 2 tháng 8 năm 1945. Các quốc gia tham dự hội nghị là Liên bang Xô Viết, Anh và Mỹ. Đại diện của ba quốc gia gồm có tổng bí thư đảng cộng sản Xô Viết Joseph Stalin, thủ tướng Anh Winston Churchill người sau đó được thay bởi Clement Attlee, vàtổng thống Mỹ Harry S Truman. Stalin, Churchill và Truman – cũng như Atlee, người thay thế Churchill làm thủ tướng Anh sau khi đảng Lao Động giành chiến thắng trước đảng Bảo Thủ trong cuộc bầu cử năm 1945 – đã nhóm họp để thống nhất về cách tái tổ chức nước Đức thời hậu chiến, quốc gia đã đồng ý đầu hàng vô điều kiện chín tuần trước đó. Mục đích của hội nghị bao gồm cả việc thành lập trật tự thế giới mới thời hậu chiến, những vấn đề về hiệp ước hòa bình và cách thức đối đầu với hậu quả của chiến tranh.
Tạm trích: http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%99i_ngh%E1%BB%8B_Potsdam
Ngoài hiệp định Potsdam, vào ngày 26 tháng 7 Churchil, Truman và Tưởng Giới Thạch đưa ra tuyên bố Potsdam trong đó vạch ra những điều khoản đầu hàng cho Nhật Bản trong Thế chiến II.
Tuyên bố Potsdam hay Tuyên bố các điều kiện định rõ cho sự đầu hàng của Nhật Bản (không nên nhầm với Hiệp định Potsdam) là thông báo được Harry S. Truman, Winston Churchill và Tưởng Giới Thạch đưa ra ngày 26 tháng 7 năm 1945, trong đó phác thảo các điều kiện cho sự đầu hàng của Nhật Bản như đã thỏa thuận tại Hội nghị Potsdam. Tuyên bố này thông báo rằng nếu Nhật Bản không đầu hàng thì “họ có thể phải đối mặt với sự hủy diệt ngay lập tức và toàn bộ”. Bản tuyên bố này cũng đã hàm ý bóng gió tới việc sử dụng bom nguyên tử chống lại Đế quốc Nhật Bản.

Tuyên bố thông báo rằng toàn bộ lực lượng quân sự của Hoa Kỳ, Vương quốc Anh, Liên Xô và Trung Hoa Dân Quốc có thể đánh đòn cuối cùng đối với Nhật Bản. Tương tự như đối với Đức, lực lượng Đồng minh có thể dẫn tới “sự hủy diệt hoàn toàn và chắc chắn các lực lượng quân sự Nhật Bản và sự tàn phá toàn bộ một cách chắc chắn đất nước Nhật” nếu như Nhật Bản không kết thúc chiến tranh.

Thứ hai, PGS.TS Nguyễn Bá Diến đã viết:
“Ngày 21/12/1933, thống đốc Nam Kỳ M.j.Krautheimer ký Nghị định sát nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa (32).
Tác giả chú thích (32): Nay thuộc tỉnh Đồng Nai
Nhưng thật ra, PGS.TS Nguyễn Bá Diến đã chép đoạn này tại dưới đây nhưng “tam sao thất bổn“
“Từ 13-4-1930, đến 12-4-1933, Chính phủ Pháp đã cử các đơn vị hải quân lần lượt ra đóng các đảo chính trong quần đảo Trường Sa: Trường Sa (Spratley), An Bang (Caye d’Amboine), Itu Aba, nhóm Song Tử (groupe des deux iles)[20], Loại Ta và Thị Tứ.

Ngày 21-12-1933, thống đốc Nam Kỳ M. J. Krautheimer ký Nghị định sáp nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử, Loại Ta và Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa[21]”.

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-02-23-viet-nam-co-chu-quyen-khong-the-tranh-cai-doi-voi-hoang-sa
Bản gốc của tác giả Thủy Xuân trên http://tuanvietnam.vietnamnet.vn, tác giả chú thích [20] và [21] là:
[20] Nay thuộc tỉnh Đồng Nai. Xem Phụ lục V.
[21] Tức đảo Song Tử Tây và đảo Song Tử Đông.
*Đầu đề do Nguyễn Xuân Diện đặt
Posted in TIN VIỆT NAM | 2 Comments

Việt Nam được gì từ khi: Putin trở lại ghế tổng thống khi Nga thay đổi -Ông François Hollande đắc cử Tổng thống Pháp


LTS: Chính trường thế giới có thay đổi đáng kể tại các nước có mối quan hệ tích cực với Việt Nam (Nga, Pháp). Các nhà lãnh đạo mới đắc cử đều có những cách nhìn tốt về Việt Nam. Liệu Việt Nam có nhiều cơ hội phát triển hơn nữa?

Tại Nga:

Sự trở lại của Vladimir Putin hôm nay với chiếc ghế tổng thống về lý thuyết sẽ mang lại cho ông quyền lực lớn hơn khi ông làm thủ tướng.

Bản thân Putin đã tự thấy ông sẽ làm lãnh đạo ở một đất nước đã thay đổi.

Áp lực đè nặng lên ông Putin bắt đầu từ nhiều tháng trước cuộc bầu cử tổng thống tháng 3 khi hàng loạt cuộc biểu tình quy mô chưa từng có ở Moscow.

Đáp trả người biểu tình, Kremlin đã cho phép thêm nhiều đảng phái chính trị cạnh tranh trong các cuộc bầu cử tương lai. Thậm chí, một số thành viên trong quốc hội trở nên sẵn sàng thách thức với chính Kremlin.

Ảnh: AP
Không kém phần quan trọng, phong trào biểu tình đã đánh thức một thế hệ người Nga mới khỏi những thờ ơ chính trị và sẵn sàng tham gia nhiều hơn vào các hoạt động chính trị địa phương.

Trong suốt bốn năm qua, sự hiện diện của vị tổng thống trẻ tuổi và tương đối tự do – Dmitry Medvedev – đã cho phép người dân hy vọng những thay đổi. Medvedev cam kết chống tham nhũng, khiến cho tòa án trở nên độc lập hơn và hiện đại hóa nền kinh tế.

Vào tháng 9, khi Medvedev tuyên bố sẽ bước sang một bên để Putin trở lại nắm quyền tổng thống, nhiều người Nga cảm thấy bị xúc phạm vì cho rằng, lá phiếu bầu của họ chỉ được coi là hình thức. Hai tháng sau đó, ông Putin được chào đón bởi những tiếng la ó tại một đấu trường ở Moscow, bởi những chỉ trích chưa từng có trong tiền lệ mà một vị lãnh đạo đối lập mô tả là “sự chấm dứt của một kỷ nguyên”.

Nỗi tức giận, sự bất mãn bùng nổ trên đường phố sau cuộc bầu cử quốc hội hồi tháng 12 mà thắng lợi thuộc về đảng của ông Putin khiến rất nhiều người dân cho rằng, có gian lận trong bầu cử.

Putin dường như “sốc” bởi sự bất mãn bất ngờ bùng nổ, nhưng ông nhanh chóng trở lại. Ông mô tả những người lãnh đạo biểu tình là công cụ của người Mỹ và có ý định đưa nước Nga trở lại sự bất ổn, yếm thế của những năm 1990. Có những người đã tin ông là người duy nhất có khả năng dẫn dắt đất nước, họ không thấy ai có thể tay thế và tin là nước Nga cần một bàn tay mạnh mẽ.

Sau khi nắm quyền vào năm 2000, ông Putin đã bác bỏ hệ thống bầu cử thống đốc, khiến cho các thống đốc trở nên phụ thuộc vào Kremlin. Tuy nhiên, ông Putin đã nhất trí khôi phục lại bầu cử thống đốc trực tiếp, mặc dù điều khoản trong luật lệ mới làm dấy lên quan ngại rằng, ông vẫn sẽ có thể định đoạt ai là người nắm giữ vị trí ấy.

Ông cũng đồng ý tạo điều kiện dễ dàng hơn cho các đảng phái chính trị đối lập tham gia các cuộc bầu cử. Đây là cơ hội cũng như là thách thức với phía đối lập. Trong khi đó, phe đối lập đã hướng sự chú ý của mình vào các cuộc bầu cử ở thành thị, và có thể tuyên bố ít nhiều thành công. Cuộc cạnh tranh trong bầu chọn thống đốc vẫn còn ở phía trước.

Đối với ông Putin, thách thức là ở chỗ làm sao để những nhượng bộ đủ để tạo ra các thay đổi dần dần, chế ngự những bất mãn xã hội trong khi vẫn duy trì sự kiểm soát. Và đây có thể là sự cân bằng rất khó khăn.

Về bề ngoài, không có quá nhiều thay đổi ở Nga. Nhiều người cho rằng, ông Putin – người năm nay sẽ bước sang tuổi 60, sẽ tìm kiếm nhiệm kỳ thứ tư để nắm giữ ghế tổng thống tới tận năm 2024.

Nhưng, xã hội Nga đã thay đổi, và tương lai đất nước ấy sẽ khó đoán biết hơn rất nhiều những sự kiện chỉ vừa xảy ra vài tháng trước đây.

Thái An (theo AP, Salt Lake Tribune)

Tại Pháp:
Ứng cử viên đảng Xã hội Francois Hollande đã chính thức giành chiến thắng trong vòng 2 cuộc bầu cử tổng thống Pháp diễn ra ngày 6/5.

Theo kết quả kiểm phiếu sơ bộ do Bộ Nội vụ Pháp công bố, ông François Hollande đã giành được gần 52% số phiếu ủng hộ, giành chiến thắng trước đương kim Tổng thống Nicolas Sarkozy.

Kết quả chính thức cuộc bầu cử sẽ được Hội đồng Hiến pháp công bố vào đầu tuần sau.

Lần đầu tiên sau 17 năm cánh hữu nắm quyền, nước Pháp sẽ có một nhà lãnh đạo đảng Xã hội cầm quyền kể từ sau Tổng thống Francois Mitterrand.

Trong khi đó, ông Sarkozy đã trở thành Tổng thống Pháp đầu tiên chỉ tại vị duy nhất 1 nhiệm kỳ kể từ năm 1981. Ông cũng là nhà lãnh đạo thứ 11 của châu Âu thất cử do tác động của cuộc khủng hoảng kinh tế tại châu Âu.

Ngay sau khi biết kết quả, hàng nghìn người ủng hộ ông Hollande đã tập trung tại quảng trường Bastille lịch sử ở trung tâm thủ đô Paris để ăn mừng.

9h30 tối 6/5 giờ địa phương, từ thành phố Tulle nơi ông từng làm Thị trưởng, ông Hollande tuyên bố: “Người Pháp vừa lựa chọn sự thay đổi khi bầu tôi làm Tổng thống… Thay đổi bắt đầu từ bây giờ”.

Cam kết phục sự đất nước, tân Tổng thống cũng “gửi lời chào” tới người tiền nhiệm Sarkozy, người “đã lãnh đạo nước Pháp trong 5 năm và xứng đáng với tất cả sự tôn trọng của chúng ta”.

Trong khi đó, Tổng thống Sarkozy đã thừa nhận thất bại trước đối thủ Hollande, đồng thời cho biết ông đã điện thoại chúc mừng nhà lãnh đạo mới của nước Pháp.

 

François Hollande sinh năm 1954 ở thành phố Rouen, vùng Normandie, trong một gia đình trung lưu. Ông lớn lên ở quận Neuilly, ngoại ô Paris, một trong những quận sang trọng và giàu nhất nước Pháp. Cha ông, một bác sĩ, có xu hướng chính trị cực hữu, trong khi mẹ ông, một cố vấn trợ cấp xã hội, lại tranh đấu cho bên trái của cánh tả.

Tân Tổng thống Pháp là cử nhân luật, tốt nghiệp HEC, Trường quản lý kinh doanh hàng đầu của Pháp, tốt nghiệp Trường Khoa học chính trị Paris (Sciences-Po) và Trường Hành chính quốc gia (ENA) năm 1980.

Khi còn là sinh viên, ông đã tham gia các hoạt động chính trị và gia nhập đảng Xã hội từ năm 1979. Ông Hollande từng làm cố vấn kinh tế dưới thời Tổng thống Mitterrand. Năm 1997, ông trở thành lãnh đạo đảng Xã hội và đảm nhiệm vị trí này trong hơn 1 thập kỷ. Tuy nhiên, ông Hollande chưa từng đảm nhiệm một vị trí nào trong chính phủ Pháp.

Posted in BÌNH LUẬN, TIN THẾ GIỚI, TIN VIỆT NAM | Tagged , , , , | Leave a comment

Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – “con rối” của Huệ Chi, Xuân Diện!


LTS: Xuân Diện, Huệ Chi là con rối của bọn phản động mới đúng,..Trích từ: http://cuongdaita.multiply.com/journal/item/201/201
Thật buồn cho một đồng chí lão thành cách mạng. Chẳng thể tưởng được, từng là thiếu tướng, đại sứ …lại có ngày thành hàng độc của nhóm “nhân sỹ” Xuân Diện, Huệ Chi. Họ đang khai thác triệt để vị tướng 96 tuổi này dưới cái mác “yêu nước”, làm công cụ bảo trợ cho các mưu đồ chính trị cho họ.

Trong chiến dịch “bảo vệ” Cù Huy Hà Vũ, cụ Vĩnh trở thành người xông xáo với cả tá bài viết, trả lời phỏng vấn, viết tay…để nhằm bao biện cho “người bảo trợ pháp lý” của trang mạng ông Huệ Chi. Từ đó, cụ Vĩnh trở thành ngọn cờ các “nhân sỹ” nọ giương lên thách thức dư luận, đối lập với chính quyền, vận động một số cụ lão thành, tướng tá nghỉ hưu ký tên vào đơn kiến nghị của nhóm ông Chi đòi trả tự do cho Vũ và cả tá các thư kiến nghị có nội dung góp ý thì ít nhưng phá bĩnh thì nhiều. Tên của cụ Vĩnh, tất nhiên được nhóm ông Chi bệ lên hàng đầu làm “mồi nhử” cho những ai thích thể hiện “lòng yêu nước” gắn với thương hiệu “lão thành cách mạng” Việt Nam.

Bất cứ có sự kiện gì nóng sốt, nhà Chi, nhà Diện đều khôn ngoan gí tên cụ, mớm lời cụ diễu võ dương oai cho các chiến dịch mà mục tiêu không ngoài nã pháo hủy hoại niềm tin, reo giắc nghi ngờ về khả năng lãnh đạo đất nước của Đảng, khả năng tồn tại của chế độ mà chính lớp người cụ đã đổ bao xương máu dựng lên. Trên trang nhà Diện, sau mỗi “lời vàng ý ngọc” của cụ là đám ruồi bu tha hồ ca tụng, tâng bốc cụ như thánh hiền. Chắc chắn nhà Diện và nhà Chi chẳng đời nào cho cụ biết được là mỗi bài về cụ trên các trang mạng của họ là được hệ thống “tiêm kích” ở hải ngoại đem cụ ra làm “bằng chứng sống” cho “cuộc đấu tranh chính nghĩa” của đội quân Việt Nam Cộng hòa chưa từ bỏ mưu đồ phục quốc. Tởm nhất là ngay trong việc tôn vinh “người đẹp biểu tình”, “người phụ nữ của năm”,…bằng các thương hiệu mỹ miều nhất cho madam xã hội đen Bùi Thị Minh Hằng, cụ Vĩnh cũng được trưng dụng đắc lực. Cụ thí “lòng yêu nước” của cụ làm vật đảm bảo rằng Hằng cũng yêu nước “nồng nàn” như cụ; cụ chẳng ngại đường xa đêm tối đến làm “khách danh dự” trong bữa tiệc vinh danh Hằng của nhóm “nhân sỹ” nhà Diện trong dịp 8/3 vừa qua. …

Có vẻ như mục tiêu quan trọng nhất là nhóm này TRIỆT ĐỂ KHAI THÁC cụ Vĩnh khoét sâu mối hận thù hai dân tộc Trung Việt thực hiện ý đồ Việt Nam phải trở thành thành đồng minh chiến lược về quân sự với Mỹ (như thời Việt Nam Cộng hòa?) giống như các tuyên bố của Cù Huy Hà Vũ với đài VOA chăng?, Nhà Chi, nhà Diện khi “khai thác” được bất cứ cái gì động chạm đến mỗi quan hệ này đều dùng cụ làm “phát ngôn” khởi xướng cho vụ việc. Đại loại VN không “kỉ niệm” gì ngày 17/2 – sự kiện Trung Quốc đem quân nã các tỉnh biên giới phía BẮc, cụ Vĩnh được trưng dụng, lên án lãnh đạo Đảng, Nhà nước hèn nhát, nhu nhược vì không dám thể hiện sự bình đẳng với Trung Quốc bằng cách khơi lại quá khứ hiềm khích 2 dân tộc! Nếu cứ áp dụng tiêu chí này thì quanh năm Việt Nam có vô khối các ngày ghi dấu “hận thù” với Trung Quốc khi đã có cả bề dày nghìn năm Bắc thuộc, hàng trăm cuộc chiến xâm lược lớn nhỏ. Quan hệ với cái anh láng giếng to tổ bố, lúc nào cũng hằm hè nuốt Việt Nam mà cụ cứ hô hào phải “bình đẳng”, ăn miếng trả miếng thì khó cho con cháu cụ quá. Để được anh bạn khủng này xem như “bình đẳng” trong giao tế là chật vật với mấy anh ngoại giao ngành cụ lắm lắm rồi, đào đâu ra bình đẳng theo đúng nghĩa bây giờ. Hèn gì quan hệ Việt Trung thời cụ làm đại sứ “căng” như dây đàn. Sao cụ không học được cách bang giao của cụ Hồ với anh bạn Khổng này nhỉ, tư tưởng “hòa” luôn phải đặt lên hàng đầu. Tất nhiên là “hòa” để bảo vệ lợi ích của ta chứ không phải là “hòa” là “thiệt thòi”.

Chẳng nghe cụ Vĩnh kể về “thành tích” bảo vệ ta, đối phó với Trung Quốc thời cụ làm Đại sứ cả chục năm bên đó cả, Được biết, một số người trong ngành này và tướng tá đồng sự với cụ tâm sự, hồi đó cụ cho việc đi sứ bên đó ngang với đi đày nên cụ Vĩnh cũng bất mãn lắm lắm. Cụ luôn cho rằng đồng đội cụ bên nhà yên ấm, quyền cao chức trọng, hưởng thụ vinh hoa, còn cụ thì bị đẩy ra “chiến tuyến”. Nhiều lần cụ đòi về mà chẳng được. Thế nên cũng dễ hiểu sao mang danh từng là Đại sứ mà cụ phát biểu chẳng có tí chính trị hay ngoại giao cho xứng tầm gì sất, cứ với sách lược thẳng băng đó đối phó với anh Tàu thâm hiểm thì chắc chẳng mấy, cụ đem đất nước ta ra biển khơi cũng nên. Nguyên lãnh đạo kỳ cựu ngành ngoại giao, không thể nói cụ Vĩnh không tường chuyện nghi lễ bang giao với nước lớn, đòi cho được sự trọng thị, bình đẳng trong giao tế là những mặc cả, đấu trí cực kỳ chật vật của bộ phận “hậu cần” dọn dẹp cả năm tháng trước mỗi sự vụ, ăn thua nhau từng cử chỉ, chứ đâu dễ dàng gì.

Tiếc rằng, cụ Vĩnh đã thành con rối cho sự mơ hão của đám nhân sỹ tưởng bở bám váy Mỹ, chẳng biết đến chính quyền VNCH khi xưa cũng từng bị Mỹ bán rẻ ra sao khi “lợi ích” của Mỹ không đạt được.

Có anh Trung tướng, Tư lệnh quân khu kém cụ Vĩnh ít tuổi chia sẻ với tôi rằng, cụ Vĩnh từng vận động anh ký tá đơn thư kiến nghị, hay tham gia nhóm nọ nhóm kia, nhưng anh chẳng ngại nói thắng, tôi tham gia CLB Thăng Long rồi – đó là diễn đàn chất lượng, sôi động của cán bộ nghỉ hưu, lão thành cách mạng góp ý, bàn thảo mọi chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước, được các đồng chí trong Bộ Chính trị đặc biệt quan tâm, thường xuyên gặp, lắng nghe. Nếu có kiến nghị gì, chúng tôi bàn thảo kỹ lưỡng, rồi gửi văn bản thẳng tới các đồng chí trong Bộ Chính trị, Ban Bí thư, chứ đâu cần hội nhóm nào nữa. Anh buồn bã nói, chỉ tiếc cho những người như tướng Vĩnh và một số anh em đã lớn tuổi thiếu minh mẫn.Với vị tướng Võ Nguyên Giáp, tôi chắc chắn là bị ngụy tạo, bởi một người bản lĩnh, dù có bị làm Phó Thủ tướng phụ trách mảng KHHGD, mà ông còn hy sinh vì đại cục, nói chi đến lúc trăm tuổi.Còn nếu cụ Giáp có bất đồng về việc phá nhà Quốc hội, dự án bauxite thì chẳng nhẽ cụ không gọi thẳng, nói thẳng với các đồng chí trong Bộ Chính trị, đâu cần phải ký tá đơn thư để cho cái nhóm tự gọi mình “nhân sỹ trí thức” được cớ phá hoại nội bộ.

Kết thúc bài viết này, tôi không thể quên được những tâm sự của anh, với tuyệt đại những cựu chiến binh như mình, dù đã đến tuổi gần đất xa trời đều tự hào mình là lính cụ Hồ. Có những người con cháu phải dìu từng bước vẫn không bỏ các cuộc gặp mặt đồng đội, họ gặp nhau để động viên nhau giữ bản chất người lính cụ Hồ. Với những ai còn minh mẫn thì đóng góp được gì cho con cháu thì làm, tuyệt nhiên, đừng tự đề cao mình quá hoặc vì một số bức xúc xuất phát quyền lợi cá nhân mà gây hại cho đất nước, con số đó rất ít và thật đáng tiếc cho họ.

Đại tá Nguyễn Biên Cương
+++++++++

Vẫn không bình đẳng trong quan hệ Việt Trung

Đó là nhận định của cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, 97 tuổi đời, 73 tuổi đảng, Thiếu tướng, nguyên Ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh, trong phỏng vấn dưới đây do Trần Ngọc Kha thực hiện.

PV: Thưa Cụ! Là người từng làm Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, nay vẫn thường xuyên theo dõi quan hệ Việt – Trung, Cụ nhận định thế nào về mối quan hệ này trong thời gian gần đây?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Như mọi người đã biết, ngày 17-2-1979, Trung Quốc huy động mấy quân đoàn sang giết hại biết bao dân ta, tàn phá nặng nề các tỉnh biên giới phía Bắc nước ta. Vậy mà cũng như nhiều năm qua, ngày 17-2 năm nay các phương tiện thông tin đại chúng nước ta vẫn tuyệt nhiên không hề có một bài viết nào cho kỷ niệm đau thương này. Thôi thì, nay quan hệ hai nước bình thường hóa, một cách tế nhị không báo chí gì về sự kiện này để khép lại quá khứ, hướng tới tương lai thì cũng có thể chấp nhận được. Nhưng, đáng ra Đảng và Nhà nước phải có ít nhất một đoàn đại biểu lên các tỉnh biên giới phía Bắc thắp hương tượng trưng trên vài ngôi mộ liệt sĩ, đồng bào ở mỗi tỉnh để tỏ lòng thành kính, biết ơn các anh hùng liệt sĩ và an ủi gia đình họ cũng như gia đình các nạn nhân chiến tranh. Thế mà, không những không làm như vậy mà trước ngày kỷ niệm đó một ngày, ngày 16-2-2012, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng lại mời cơm thân thiện Đại sứ Trung Quốc. Trong khoảng thời gian có ngày kỷ niệm đau thương và uất hận ấy, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư T.Ư Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa lại sang “thăm hữu nghị” Trung Quốc (!?). Trong khi đó, trên tờ Hoàn Cầu Thời báo, cơ quan của Đảng Cộng sản Trung Quốc, như thường lệ vẫn có bài viết về cuộc xâm lược này mà họ gọi trẹo ra thành “Cuộc phản kích tự vệ” và khoa trương, khoác lác rằng đã tiêu diệt 1 Sư đoàn, đánh thiệt hại 3 Sư đoàn chủ lực, giết được 300.000 quân Việt Nam mà “Bọn Việt Nam vẫn chưa biết sợ” (!!!).

PV: Trong mấy tháng đầu năm nay, ngoài những động thái ngoại giao như Cụ đề cập, còn có các ông, bà: Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội Tòng Thị Phóng, Trần Đại Quang, UVBCT, Bộ trưởng Bộ Công an, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh và UVBCT, Bí thư T.Ư Đảng, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa liên tiếp sang thăm Trung Quốc. Cụ có bình luận gì về động thái này?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Nguyên tắc trong quan hệ ngoại giao, các nước đều phải bình đẳng với nhau bất luận ai lớn, ai nhỏ. Nhưng trong quan hệ Việt – Trung có khác. Tôi nhớ sau khi bế mạc Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XI, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Hồ Cẩm Đào cử Đặc phái viên sang nước ta chúc mừng thành công Đại hội và chúc mừng đồng chí Nguyễn Phú Trọng được bầu làm Tổng Bí thư. Qua Đặc phái viên này của Trung Quốc, đồng chí Nguyễn Phú Trọng gửi lời mời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Hồ Cẩm Đào sang thăm hữu nghị Việt Nam. Nhưng, như đã biết, ông ấy đã không sang. Sau đó ít lâu, phía ta, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu một đoàn đại biểu cấp cao rất lớn bao gồm nhiều thành viên ở hầu hết các cơ quan Đảng và Chính phủ sang thăm Trung Quốc. Phía Trung Quốc, chỉ mãi đến ngày 21-12-2011, mới có Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch nước Tập Cận Bình sang thăm nước ta. Sau đó, như anh đã biết, phía ta dồn dập có đến 3 Ủy viên Bộ Chính trị, một Bộ trưởng sang thăm Trung Quốc. Dư luận cho rằng đã không “đối đẳng” lại có vẻ như cầu hòa, cầu thân quá mức, tự hạ mình một cách không nên có. Đối lại, Trung Quốc chưa bao giờ thực hiện bình đẳng, hữu nghị thật với ta. Khi ông Tập Cận Bình sang thăm nước ta, ông này vẫn nêu phương châm “16 chữ vàng” và quan hệ “4 tốt” cùng nhiều lời lẽ “thắm thiết” tỏ vẻ trân trọng tình hữu nghị với Việt Nam. Nhưng, chưa đầy một tháng sau, Trung Quốc ra lệnh cấm đánh bắt cá ở cả trong ngư trường truyền thống và trong vùng đặc quyền kinh tế của ta. Gần đây, tàu Hải Giám số 789 của Trung Quốc bắn vào tàu cá của ông Đặng Tằm, áp giải về đảo Phú Lâm. Các ngư dân ta bị lính Trung Quốc đánh đập, tước đoạt toàn bộ tài sản đã đánh bắt được và các thiết bị, ngư cụ, phương tiện thông tin liên lạc trên tàu rồi mới thả cho về. Thiệt hại cho ngư dân ta vụ này khoảng 300 triệu đồng. Ngày 24-2-2012, tàu cá của ông Đặng Tằm mới về đến cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi).

PV: Trước tình hình này, quan điểm ngoại giao của ông đối với Trung Quốc là gì?

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh: Trong một bài xã luận, Hoàn cầu thời báo của Trung Quốc cảnh báo rằng: Các nước nhỏ như Philippines và Việt Nam nên chấm dứt thách thức quyền lợi của Trung Quốc nếu không thì cần chuẩn bị đón tiếng đại bác. Đấy, tình hữu nghị mà ông Tập Cận Bình nói với chúng ta là như thế đấy! Cho nên thiên hạ đã tổng kết rằng: “Chớ tin vào những lời nhà cầm quyền Trung Quốc nói, hãy xem việc họ làm!”. Đừng cho rằng Trung Quốc đón các đoàn của ta sang thăm có vẻ trọng thị, tiếp đãi nồng hậu, có khi có cả “biếu xén” nữa là rất “bình đẳng”, “hữu nghị”. Đấy chỉ là giả dối, hình thức mà thôi, đúng như trong một bài thơ ai đó viết: “Miệng hô “đồng chí” tươi trên mặt/Tay đấm “anh em” vỡ cả đầu”… Với Trung Quốc, phải cương kết hợp với nhu, nhưng lúc nào cũng cần hết sức cảnh giác và không được nhược như vậy! PV: Xin cảm ơn và kính chúc Cụ mạnh khỏe!
T.N.K. (thực hiện)
Người phỏng vấn gửi trực tiếp cho BVN.

Posted in BÌNH LUẬN, TIN VIỆT NAM | Leave a comment

Sức mạnh mới của Rồng Trung Quốc


An ninh toàn cầu trong vài thập kỷ tới sẽ tùy thuộc vào việc liệu Trung Quốc có trở thành một đối thủ cạnh tranh ngang sức ngang tài với Mỹ hay không. Và hiện nay, Trung Quốc đang nỗ lực để sớm biến điều này thành sự thật.

Tại một cuộc họp của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) năm 2010, Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì khi phản ứng trước những than phiền về cách hành xử của nước ông trong khu vực đã buột miệng một câu thiếu lịch sự mà giới lãnh đạo cấp cao thường không muốn nói ra. Ông tuyên bố: “Trung Quốc là một nước lớn và các nước khác là nước nhỏ, đó là một thực tế”. Trên thực tế đúng là như vậy, và Trung Quốc không chỉ lớn về lãnh thổ và dân số, mà còn lớn về tầm vóc quân sự. Đảng Cộng sản Trung Quốc đang chỉ đạo việc cải tiến lực lượng quân đội có quy mô lớn nhất thế giới. Và đây cũng là một thực tế mà phần còn lại của thế giới phải chấp nhận.

Việc Trung Quốc đang nhanh chóng hiện đại hóa các lực lượng vũ trang của mình là điều không còn nghi ngờ gì nữa, dù vẫn còn những bất đồng về con số chi tiêu thực sự cho việc này. Ngân sách quốc phòng Trung Quốc gần như chắc chắn đã tăng hai con số trong hai thập kỷ qua. Theo Viện nghiên cứu SIPRI, chi tiêu quốc phòng thường niên của Trung Quốc đã tăng từ mức hơn 30 tỷ USD năm 2000 lên gần 120 tỷ USD vào năm 2010. SIPRI thường thêm khoảng 50% vào con số chính thức mà Trung Quốc công bố về chi tiêu quốc phòng của mình, vì ngay cả các số liệu cơ bản về quân sự như nghiên cứu và phát triển của nước này cũng đã vượt quá ngân sách. Nếu tính các số liệu dự đoán chi tiêu quốc phòng năm 2012, dựa trên thông báo mới nhất của Bắc Kinh, thì tổng chi tiêu cho quốc phòng của Trung Quốc sẽ đạt 160 tỷ USD. Mỹ chi tiêu cho quốc phòng nhiều gấp 4,5 lần Trung Quốc, nhưng các xu hướng hiện nay cho thấy chi tiêu quốc phòng của Trung Quốc có thể vượt Mỹ sau năm 2035.

Toàn bộ số tiền này sẽ thay đổi điều mà Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) có thể làm. Hai mươi năm trước, sức mạnh quân đội Trung Quốc chủ yếu nằm ở số quân đông đảo; nhiệm vụ chính của họ là chiến đấu giáp lá cà chống kẻ thù hoặc xâm chiếm lãnh thổ. PLA hiện vẫn là quân đội có quy mô lớn nhất thế giới, với một đội ngũ gồm 2,3 triệu binh lính. Nhưng sức mạnh quân sự thực sự của Trung Quốc nằm ở chỗ khác. Các nhà hoạch định chính sách của Lầu Năm Góc cho rằng Trung Quốc đang có ý định mua cái mà họ gọi là A2/AD hay các năng lực “chống can thiệp/phong tỏa khu vực”. Ý tưởng là sử dụng cuộc tấn công chính xác trên thực địa và các tên lửa chống hạm, một hạm đội tàu ngầm hiện đại ngày càng lớn và các vũ khí mạng và chống vệ tinh để hủy diệt hoặc vô hiệu hóa các tài sản quân sự của nước khác ở cách xa.

Tại khu vực Tây Thái Bình Dương, ý tưởng trên có thể là nhắm mục tiêu vào các nhóm tàu sân bay của Mỹ và các căn cứ quân sự của nước này tại Okinawa, Hàn Quốc và cả ở Guam, đồng thời đặt các mục tiêu này vào thế nguy hiểm. Mục đích có thể là làm cho việc phô trương sức mạnh Mỹ tại châu Á trở nên nguy hiểm và tốn kém hơn, khiến các đồng minh của Mỹ không thể tiếp tục dựa vào đó để ngăn chặn các âm mưu gây hấn hoặc chống lại các dạng sức ép tinh vi hơn. Nó cũng có thể giúp Trung Quốc lặp lại đe dọa tấn công Đài Loan nếu hòn đảo này có ý định chính thức tuyên bố độc lập.

Việc Trung Quốc tăng cường sức mạnh quân sự cũng rung hồi chuông cảnh báo tại châu Á và trở thành một trọng tâm trong chính sách quốc phòng của Mỹ. Bản “chỉ đạo chiến lược” mới ban hành hồi tháng 1/2012 của Tổng thống Barack Obama và Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta đã khẳng định điều mà mọi người ở Washington đều biết, đó là: sự thay đổi trong ưu tiên hướng tới châu Á là quá chậm và đang diễn ra. Tài liệu này nói rằng “trong khi quân đội Mỹ tiếp tục đóng góp cho an ninh toàn cầu, chúng ta sẽ cần chuyển trọng tâm tới khu vực châu Á – Thái Bình Dương”. Mỹ đang lên kế hoạch cắt giảm khoảng 500 tỷ USD chi tiêu quốc phòng trong 10 năm tới. Nhưng tài liệu này viết “để răn đe hiệu quả các đối thủ tiềm ẩn và ngăn cản họ đạt mục đích, thì Mỹ phải duy trì năng lực thể hiện sức mạnh trong các khu vực mà khả năng tiếp cận và sự tự do hoạt động của chúng ta bị đe dọa”.

Khá rõ điều đó có nghĩa gì. Điên đầu với các chiến dịch ở Iraq và Afghanistan, Mỹ đã thờ ơ với khu vực năng động kinh tế nhất thế giới. Đặc biệt, Mỹ đã đáp lại một cách không thích hợp trước sức mạnh quân sự và thái độ xác quyết chính trị đang ngày càng gia tăng của Trung Quốc. Theo các nhà ngoại giao cấp cao của Mỹ, Trung Quốc có tham vọng – và ngày càng có sức mạnh – trở thành một nước bá chủ khu vực; họ đã tham gia vào một nỗ lực kiên quyết nhằm hất cẳng Mỹ ra khỏi một khu vực từng được tất cả các chính quyền Mỹ từ thời Tổng thống Teddy Roosevelt tuyên bố là một lợi ích an ninh sống còn của Mỹ; và họ đang đặt các nước Đông Nam Á vào một vòng ảnh hưởng “mặc định”. Mỹ phải phản ứng. Trong một dấu hiệu sớm của sự đáp lại này, ông Obama đã thông báo hồi tháng 11/2011 rằng 2.500 Thủy quân lục chiến Mỹ sẽ đến đồn trú tại Australia. Các cuộc thương lượng về việc tăng sự hiện diện của quân đội Mỹ tại Philippines cũng đã bắt đầu từ tháng Hai năm nay.

Nguyên tắc “tung hỏa mù”

Trung Quốc khiến các nước khác lo ngại không chỉ vì mức độ tăng cường quân sự của họ, mà còn vì thiếu thông tin về việc họ sẽ sử dụng các lực lượng mới của mình như thế nào và cả việc ai thực sự chỉ huy các lực lượng này. Tài liệu chỉ đạo chiến lược Mỹ cũng nêu rõ lo ngại này. “Sự gia tăng sức mạnh quân sự của Trung Quốc phải đi kèm với sự minh bạch hơn trong các ý định chiến lược nhằm tránh gây xích mích trong khu vực”.

Về danh chính ngôn thuận, Trung Quốc cam kết cái mà họ gọi như một khẩu hiệu là sự “nổi lên hòa bình”. Các chuyên gia về chính sách đối ngoại của nước này nhấn mạnh cam kết vì một thế giới đa cực dựa trên luật pháp. Họ không đồng tình với các ý kiến cho rằng Trung Quốc đang tự coi mình là một đối thủ cạnh tranh quân sự “gần ngang hàng” với Mỹ.

Tuy nhiên, tại biển Đông và biển Hoa Đông, mọi thứ có vẻ khác. Trong 18 tháng qua, đã xảy ra nhiều vụ va chạm giữa các tàu Trung Quốc và tàu từ Nhật Bản, Việt Nam, Hàn Quốc và Philippines liên quan đến các quyền lãnh thổ tại các vùng biển giàu tài nguyên. Một bài xã luận khiêu khích trên Thời báo Hoàn cầu tháng 10/2011 đã cảnh báo: “Nếu các nước khác không muốn thay đổi cách đối xử với Trung Quốc, họ nên chuẩn bị nghe tiếng pháo. Chúng ta cần sẵn sàng cho điều đó, bởi đây rất có thể là cách duy nhất giải quyết các tranh chấp trên biển”. Đây tất nhiên không phải là một tuyên bố của Chính phủ Trung Quốc.

Các quan chức Bộ Ngoại giao khéo mồm hơn có thể bối rối với những lời lẽ khiêu khích của Thời báo Hoàn cầu – tờ tương đương với Fox News ở Mỹ – nhưng quan điểm của họ cũng không xa lắm so với giới lãnh đạo hăng hái mở rộng hải quân. Tuy nhiên, trong một tuyên bố học thuyết công bố năm 2005, cuốn Khoa học về Chiến lược quân sự của PLA đã không nói toạc ra. Dù cuốn sách trên viết “quốc phòng tích cực là đặc điểm chính của chiến lược quân sự Trung Quốc, nhưng nếu một kẻ thù làm tổn hại đến các lợi ích quốc gia của chúng ta tức là kẻ thù đã bắn phát súng đầu tiên”, và trong trường hợp này, nhiệm vụ của PLA là “làm mọi cách có thể để chế ngự kẻ thù bằng cách tấn công trước”.

Mọi thứ trở nên đáng báo động hơn khi thiếu minh bạch về việc ai thực sự kiểm soát kho súng đạn và các con tàu. Trung Quốc là cường quốc duy nhất mà PLA không là một phần chính thức của nhà nước. Lực lượng này thuộc trách nhiệm của Đảng Cộng sản, và nằm dưới sự chỉ đạo của Quân Ủy trung ương của đảng, không phải của Bộ Quốc phòng. Dù đảng và chính phủ tại Trung Quốc rất thân mật, nhưng đảng có vẻ mập mờ hơn khiến các nước ngoài khó hiểu được những người trung thành và các ưu tiên của PLA nằm ở chỗ nào. Một quan hệ tốt hơn giữa quân đội Mỹ và quân đội Trung Quốc có thể làm sáng tỏ phần nào góc tối này. Nhưng PLA thường trì hoãn quan hệ “quân đội – quân đội” như một sự “trừng phạt” mỗi khi căng thẳng gia tăng với Mỹ liên quan đến Đài Loan. PLA cũng không chắc chắn về những gì Mỹ có thể đạt được nếu quan hệ giữa hai lực lượng vũ trang trở nên sâu sắc hơn.

“Bữa tiệc” của vô số những điều chưa chắc chắn này còn thêm một món, đó là ngay cả khi các nước khác có tin rằng các ý định của Trung Quốc chủ yếu mang tính ôn hòa – trên thực tế một số ý định  rõ ràng không phải vậy – thì họ cũng khó có thể đưa ra kế hoạch dựa trên mỗi phán đoán đó. Trong vai trò là nhóm cố vấn có ảnh hưởng tại Mỹ, Trung tâm đánh giá chiến lược và ngân sách (CSBA) đã chỉ ra rằng các ý định của một chế độ chuyên quyền có thể thay đổi nhanh chóng. Bản chất và quy mô của các năng lực mà Trung Quốc đã tăng cường cũng vậy.

  • Còn tiếp
  • Châu Giang theo Foreign Policy
Posted in TIN THẾ GIỚI | Leave a comment

Trò lố bịch của những kẻ cơ hội: Màn kịch nhẫn tâm


ANTĐ - Hiểu rõ bản chất hiếu thắng và háo danh của Bùi Thị Minh Hằng, những người cơ hội chính trị luôn tìm cách “suy tôn” cô ta như “lá cờ đầu” cho việc đi tìm “dân chủ” ở Việt Nam. Mục đích thâm độc, sâu xa của màn kịch này là nhằm gây ảnh hưởng đến ANTT, kích động những người dân thiếu hiểu biết và gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân.

Bà Phạm Thị Hoán và những trang nhật ký buồn về Bùi Thị Minh Hằng

Cho đến thời điểm này, có lẽ, Bùi Thị Minh Hằng là nhân vật phải hứng chịu mọi hệ lụy từ màn kịch mà số người cơ hội chính trị dựng lên. Ngày 8-4, chúng tôi đã lên thị xã Sơn Tây, tìm gặp những người thân ruột thịt của Bùi Thị Minh Hằng để tìm câu trả lời cho động cơ và suy nghĩ của người đàn bà này. Chính giữa ngôi nhà số 15 phố Đốc Ngữ, phường Lê Lợi, nơi mẹ đẻ của Hằng đang ở, treo một bức ảnh chụp đại gia đình, trong đó chỉ thiếu mỗi Bùi Thị Minh Hằng. Bà Phạm Thị Hoán, mẹ đẻ của Hằng năm nay đã 86 tuổi không giấu nổi sự xúc động và nỗi buồn khi đề cập đến cô con gái thứ hai trong gia đình. “Tôi từng này tuổi rồi, chăm bẵm nó đủ đường mà chưa một ngày nó báo hiếu được tôi. Mỗi lần về nhà, nó chỉ gây thêm sự phiền phức”, bà Hoán bật khóc.

Sau ngày Bùi Thị Minh Hằng bị đưa đi cơ sở giáo dục (28-11-2011), bà Hoán đã có đơn gửi các cơ quan chức năng tố cáo việc Hằng bị kẻ xấu lôi kéo, lợi dụng. Trong đơn, bà Hoán bức xúc tố cáo một người phụ nữ cao tuổi cùng một nhóm người đã có hành vi mượn hình ảnh người thân của gia đình bà để nói xấu chế độ, xuyên tạc về hình ảnh những người đang thay mặt Nhà nước Việt Nam thực thi pháp luật để bảo vệ ANTT cho đất nước; đồng thời làm ảnh hưởng quá trình học tập của Bùi Thị Minh Hằng tại cơ sở giáo dục Thanh Hà… Bà Hoán nói rằng, chính con gái Bùi Thị Minh Hằng của bà từng bị nhóm người này lôi kéo và hiện nay được chính quyền, gia đình đưa đi học tập. Đơn có đoạn viết: “Gia đình tôi không hề thuê bất kỳ ai để “đấu tranh” như lời họ kêu gào ở cổng trại giáo dưỡng nói là đấu tranh đòi thả Bùi Thị Minh Hằng…”. Những người đứng tên ký lá đơn này, ngoài bà Hoán còn có chị em ruột và con gái ruột của Bùi Thị Minh Hằng.

Trở lại câu chuyện về Bùi Thị Minh Hằng cùng những lý giải cho hành vi cố chấp, thách thức, cố tình vi phạm pháp luật của cô ta. Chị ruột của Hằng, chị Bùi Thị Phương Nga (SN 1961) đã đúc kết ngắn gọn về em gái mình: “Em tôi từ nhỏ đã luôn tỏ ra hiếu thắng, háo danh, luôn thích nổi tiếng, thích mình phải hơn mọi người”. Những tật xấu đó của Bùi Thị Minh Hằng không chỉ “phát lộ” qua chuỗi hành vi vi phạm pháp luật, bị xử phạt hành chính và đưa vào cơ sở giáo dục, mà còn thể hiện qua cách ứng xử của cô ta đối với những thành viên trong gia đình. Năm 2008, Hằng từ Vũng Tàu về thị xã Sơn Tây, đùng đùng đâm đơn đến Phòng Tiếp dân tố cáo mẹ đẻ và các chị em gái làm hồ sơ giả để bán căn nhà 15 Đốc Ngữ, phường Lê Lợi. Thực tế khi bán nhà, mẹ của Hằng đã thu thập đủ chữ ký của 3 cô con gái, đồng thời giữ lại một khoản tiền khá lớn để chia cho Hằng. Bản thân Hằng đã nhận số tiền trên.

Tuy nhiên sau đó, Hằng thường xuyên quay về để tranh chấp với các chị em gái. Chị Nga nhớ lại: “Ngày 9-4-2009, Hằng về nhà chửi bới, gây sự với mẹ đẻ và các em, rồi mang bàn thờ bố đặt ở vỉa hè trước cửa nhà 15 Đốc Ngữ, nói rằng sẽ bỏ tiền mua lại nhà để làm nơi thờ cúng tổ tiên”. Vụ việc này, CAP Lê Lợi đã lập biên bản vi phạm hành chính về hành vi gây rối trật tự công cộng, nhưng Hằng không ký biên bản. Ba ngày sau đó, Hằng lại đâm đơn tố cáo bị mất 28 triệu đồng tại nhà em gái ở 75 Quang Trung, thị xã Sơn Tây trong quá trình… xô xát với em rể. Cơ quan công an đã vào cuộc xác minh và trả lời: Không có cơ sở kết luận số tiền 28 triệu đồng bị mất. Chị Nga rầu rĩ chia sẻ: “Hàng xóm xung quanh bảo, 7 lần gần đây cái Hằng về nhà thì cả 7 lần bà Hoán phải khổ. Mẹ tôi buồn quá, chỉ biết trút tâm sự vào cuốn nhật ký. Mà bà cũng mới viết thôi, từ ngày cái Hằng trở chứng, sinh hư…”.

Thực tế là, để kích động một con người với bản chất như Bùi Thị Minh Hằng không quá khó. Thời gian Hằng ở cơ sở giáo dục Thanh Hà đến nay, không dưới 2 lần nhóm người kích động cô ta đã kéo lên đòi gặp nhưng thực chất để gây mất trật tự, sau đó chụp ảnh, đăng trên các trang blog cá nhân. Số người này không biết rằng, ngày 11-12-2011, tại cơ sở giáo dục Thanh Hà, chính Hằng đã viết đơn trình bày, trong đó thể hiện ý muốn: Không có nhu cầu thăm gặp những người không đăng ký với trung tâm, ngoại trừ 3 con ruột và cậu, mợ, chú, dì.

Một mặt không chấm dứt những hành động để Bùi Thị Minh Hằng có cơ hội được học tập, giáo dục, nhận thức, chấp hành pháp luật; mặt khác, nhóm người xấu đã tìm cách tiếp cận, dụ dỗ thêm những thành viên trong gia đình người đàn bà này. Trao đổi với chúng tôi, một người em của Hằng kể lại: “Cách đây không lâu, ông N.K.T (người đã từng bị xử lý hình sự – PV) từ Hà Nội lên gặp tôi. Ông ta đặt vấn đề: “Em tham gia với bọn anh đi, chịu trả lời phỏng vấn đi. Em chắc chắn sẽ được nhiều tiền hơn chị của em”. “Các ông sẽ trả cho tôi được bao nhiêu tiền?”. “Đủ để em thỏa mãn nhu cầu”. “Xin lỗi ông, tôi không cần thứ tiền bẩn thỉu ấy”. Cuộc đối đáp ngắn gọn nhưng quyết liệt của em gái Bùi Thị Minh Hằng khiến gã N.K.T thẹn mặt, chuồn thẳng về Hà Nội.

“Chị em tay đứt, ruột xót. Nhưng em tôi ra xã hội, có những hành vi quá khích, gây mất ANTT, cần phải có biện pháp để nó sớm tỉnh ngộ, hướng thiện. Tôi cho rằng, đưa em tôi đi cơ sở giáo dục là biện pháp cần thiết, để phối hợp hài hòa sự giáo dục giữa gia đình và xã hội”, chị Bùi Thị Phương Nga nói. Biện pháp quyết liệt của cơ quan chức năng, tình cảm máu thịt của mẹ, các chị em và con gái Bùi Thị Minh Hằng lúc này là cách thức hữu hiệu để cô ta tỉnh ngộ và hiểu ra một điều: Hằng chỉ là con tốt, là kẻ bị đối tượng xấu lợi dụng để kích động, thực hiện những chiêu trò chống phá Nhà nước, gây mất ANTT…

Nhóm PV Nội chính

Posted in BÌNH LUẬN, TIN VIỆT NAM | 1 Comment